Thứ Ba, ngày 12 tháng 7 năm 2016

Những Kỷ niệm về Người Thầy, người Bác, người cha của cá thế hệ HSMN trên đất Bắc - NGND LÊ PHÚ LỘC!

Tôi ở Quế Lâm về Đông Triều, tháng 9 năm 1975 tôi ở Đoàn Quảng Đà 3 về Miền Nam. HSMN QNam có trường nội trú Tam Kỳ, còn HSMN QĐà thì tùy nghi di tản. Tôi học trường TH Thái Phiên và tôi có Học bỗng nhận ở Ty GD QNĐN. Một buổi chiều cận Tết AL 1976, tôi đến Ty GD để nhận học bỗng về ăn Tết, bước ra sân chuẩn bị lấy xe đạp về thì tôi nhìn thấy bác Lê Phú Lộc, trước là PGĐ Khu GD HSMN Quế Lâm, lúc đó là Trưởng ty GD QNĐN. Tôi chào bác và bác cũng nhận ra tôi là HSMN QL. Bác hỏi thăm tình hình của tôi và các bạn ở Quế Lâm ở QNĐN. Tôi thưa thật với bác là các bạn còn theo học rất ít vì hầu hết HSMN có điều kiện khó khăn nên đã bỏ học đi làm mưu sinh. Bác hỏi thế các bạn đi làm những ngành nghề gì? Tôi thưa: Đa số các bạn gia nhập lực lượng công an, một số bạn nữ theo nghề dạy học... Bác nói thôi thì tùy hoàn cảnh mỗi cháu, nhưng bác thấy theo nghành công an cũng tốt, Miền Nam mới giải phóng, việc giữ gìn an ninh trật tự xã hội cũng rất cần những con người tâm huyết, bác tin là các cháu cũng sẽ rất tiện bộ, có điều kiện thì lại học lên cao. (Việc này là bác nói đúng: Sau này nhiều bạn tham gia lực lượng công an thời đó đã phấn đấu, học tập và trở thành các sĩ quan cao cấp, nắm giữ các cương vị lãnh đạo của nghành công an)
Tôi chào bác ra về, bác bảo : Đợi bác tí. Bác quay vào phòng và bước ra , trên tay là một gói mứt Tết. ( Chắc là tiêu chuẩn Trưởng ty của bác) Bác nói: Cháu cầm về ăn Tết. Tôi ấp úng: Thưa bác... Bác nói: Bác cho, nhận đi...Tôi lí nhí cảm ơn bác... Về quê, tôi nhìn kỹ gói mứt: Có đủ các loại mứt dừa, mứt gừng, kẹo trứng chim và cả mứt hạt sen... thời đó đây là món quà quý! Tết đó ngoài các món bánh quê má tôi làm, tôi có thêm món mứt bác Lộc hàng quý hiếm thời đó. Sau này, khi ra đời đi làm, tôi có điều kiện thưởng nhiều món ngon vật lạ, nhưng không bao giờ tôi quên được gói mứt bác Lộc cho Tết năm 1976.
Với chúng tôi những HSMN Quế Lâm, bác Lộc không chỉ là người thầy mà còn là cha, là mẹ của chúng tôi trong những năm xa nhà xa quê xa Tổ quốc. Tôi vẫn nhớ hồi ở Quế Lâm, mỗi lần trường có liên hoan, bác ghé xuống nhà ăn hỏi chúng tôi: Các cháu ăn ngon miệng không? Chúng tôi đáp: Dạ ngon ạ! Bác cười: Sẽ ngon hơn nếu món nước chấm ngon. Ở đây thịt heo chấm xì-dầu thì làm sao bằng chấm nước mắm quê mình... Chúng tôi cũng chỉ biết: Da... 
Hôm Hội HSMN Quế Lâm tổ chức mừng thọ bác 90 tuổi, bác vui lắm, sau buổi tiệc tôi chở bác về bằng xe máy. Trên đường các bạn gọi điện thoại nhắc nhở đưa bác về rồi quay lại...tiếp tục...Tôi vừa chạy xe vừa nghe điện thoại. Khi đến nhà, trước khi bác vào nhà còn nhắc tôi: Cháu vừa chạy xe vừa nói chuyện điện thoại là vi phạm luật đó, lần sau rút kinh nghiệm nhé! Tôi biết lỗi nên ậm ờ!
Thế đấy, bác Lộc của chúng tôi là thế đấy!




Giờ thì: Tôi vừa đi thắp hương kính cẩn lạy đưa bác về với tổ tiên! 
Thầy Tảo, thầy Từ, thầy Oánh ( Các thầy giáo dạy ở Trường HSMN Quế Lâm ) đại diện cho các thầy cô từ Miền Bắc vào đưa tiễn bác. 
Bác yên lòng bác nhé! Bác có quyền tự hào về chúng con những thế hệ HSMN, con cháu của bác đã làm việc cống hiến hết sức mình cho xã hội, cho đất nước!
Và chúng con cũng tự hào có một người thầy, người bác, người cha như bác cả đời cống hiến hết mình cho sự nghiệp trồng người! Bác luôn là tấm gương sáng cho chúng con noi theo!


Vĩnh biệt bác: Người thầy, người cha của chúng con!

Thứ Bảy, ngày 19 tháng 3 năm 2016

NHỚ THUỞ BAN ĐẦU


                                                      Kỷ niệm 30 năm ngày yêu nhau!

Ba mươi năm rồi tháng Ba ngày ấy
Xứ Huế tình cờ mình biết đến nhau
Đất thì rộng người thì đông là vậy
Duyên số em ơi! Chẳng tình cờ đâu!

Ba mươi năm: vui, buồn có cả đau!
Hạnh phúc vẫn tràn đầy gia đình nhỏ,
Báu vật của chung - Các con ta đó!
Thành quả tình yêu năm thứ ba mươi!

Hạnh phúc hiện trong đôi mắt em cười,
Đôi mắt xưa: bao chàng trai bối rối!
Chàng trai trong anh liều mình xông tới,
Để các chàng kia đành vẫy tay chào.

Ba mươi năm rồi cái thuở ban đầu
Ta cũng trải qua tháng ngày gian khó
Để Tình yêu chúng ta càng gắn bó!
Đạo nghĩa vợ chồng trọn vẹn suốt đời!


Hãy coi đời như một cuộc dạo chơi,
Thì hãy cháy hết mình trong hạnh phúc!
Dẫu cho đời có dòng trong dòng đục,
Tình yêu ơi cứ mãi mãi trong lành!

Ba mươi năm, ngày ấy em và anh,
Cho tình cờ nó là tình cờ vậy.
Cho là duyên nó là duyên số đấy!
Quan trọng gì, khi ta đã có nhau!

Ba mươi năm, nhớ về thuở ban đầu...

Thứ Hai, ngày 29 tháng 12 năm 2014





MỘT MÌNH




Nhà có 5 người. Mẹ vào nhà chị và em gái chơi chưa về, con trai đi làm khuya mới về, Gấu Mẹ đi công tác, chỉ mình Gấu con đang nghỉ Học kỳ ở nhà. Hết giờ làm lo về sớm với Gấu con vì trước đó Gấu con điện thoai ba về sớm vì trong nhà con thấy có bác Tý ghé thăm, con sợ. Về nhà còn sớm ghé tiệm hớt tóc sửa sang "quả bưởi" vì chỉ còn vài sợi le que bám vào "quả bưởi" dọn dẹp cho nó sáng sủa đón năm mới. Gấu con điện thoại: Ba đâu rồi? Đang zợt mấy sợi tóc sót. Con đi sinh nhật bạn. Thế thì ba lại phải ...đi nhậu thôi. Không. Thế ba ăn cơm với ai? Một mình. Thế thì con chuẩn bị cơm cho ba đi. Và đây là bữa cơm Gấu con chuẩn bị cho ba trước khi đi dự sinh nhật bạn. Rất chuẩn: Cơm bới đúng 2 chén, canh cá dìa thơm cà một tô, cá kho một khúc nửa con, mắm và dưa hành có sẵn. Con gái biết ba nó thích cá nên hai món chính toàn cá. Để tiện vì chỉ có một mình, trừ tô canh múc ra, còn lại để nguyên trong nồi bê lên cho nó hoành tráng. Hỏi đứa bạn con đi cùng: Ba con có lúc nào phải ăn cơm một mình như thế này không? Nó nói: Dạ không. Khi một mình thì ba con...ăn mỳ tôm. Thế con không chuẩn bị cơm cho ba con à? Dạ không...Thế đó.
Cơm con gái chuẩn bị cho, chưa thể bằng mẹ, nhưng ba ăn ngon, ăn hết và cơ bản là dẫu MỘT MÌNH ba vẫn nhận thấy hạnh phúc khi được ăn cơm con gái nấu. Đúng nghĩa một mình vì ăn cơm một mình không phải đợi ai và cũng không bắt ai phải đợi cơm.
Có con gái lớn sướng thật!
Giờ này Gấu con chưa về nên mình đã thấm thía ở nhà một mình nó trống vắng thế nào. Vợ ơi mau về thôi!


















Thích · · Chia sẻ

Thứ Tư, ngày 19 tháng 11 năm 2014

Chủ nhật du lịch để trở về miền ký ức

Chủ nhật mưa, buồn. Có việc phải về quê. Ngang qua thành phố có ông bạn nối khố đang ở đó. A-lô, đang làm chi, rãnh không? Đang lang thang cà-phê, hưu làm chi đâu mà không rãnh. Du lịch sinh thái về quê tao cho mày thăm chiến trường xưa. Ừ, đi thì đi. Trên đường đi ngang qua một cái nhà hàng to đùng, bạn kể: Khi còn phụ trách an ninh của thành phố nớ, một hôm nghe anh em trinh sát báo cáo có một hội nghi là phản động sắp tụ họp tại cái nhà hàng ni. Hỏi dựa vào cơ sở nào nói thế. Trinh sát an ninh mới đưa ra cái giấy mời với cái tên hội được viết tắt là: CRKK rất hoành tráng. Bạn yêu cầu cấp dưới điều tra thật kỹ, chớ có suy luận chủ quan, vội vàng không có cơ sở và tự mình đi xác minh. Kết quả: Chỉ là cuộc họp mặt rất bình thường như bao nhiêu cuộc tụ tập bạn bè khác trong xã hội. Ông chủ nhà hàng thành đạt giàu có ngày nay đi lên từ cậu bé nghèo khó. Giờ đây muốn gặp mặt những bạn bè thời khố rách áo ôm và để nhớ đến một thời gian khổ cùng nhau lăn lộn từng ngõ ngách của thành phố để kiếm sống, họ quyết định lấy công việc mưu sinh ngày xưa để đặt cho cái hội tự phát của họ, và CRKK là tên viết tắt của nghề nghiệp mà những chú bé ngày trước dùng để mưu sinh: CÀ-REM, KẸO KÉO. "Chuyên án phát hiện một nhóm phản động" của ông bạn an ninh khép lại trong tiếng cười khoái trá của chúng tôi. Tôi lái ô-tô đưa bạn đi lại con đường mà hơn 30 năm trước chúng tôi còng lưng trên những chiếc xe đạp cà tàng mỗi bận về quê tôi. Những con đường lầy lội bùn đất giờ đã được thay bỡi nhưng con đường thảm nhựa phẳng lỳ hay bê-tông chắc chắn để xe tôi bon bon. Chúng tôi huyên thuyên chuyện cũ, bạn nhắc về cô thôn nữ thuở nào giờ đã lên chức bà nội bà ngoại, nghe hơi vẫn còn lưu luyến lắm...Chúng tôi đã có một ngày Chủ nhật du lịch để trở về miền ký ức...

Thứ Năm, ngày 13 tháng 11 năm 2014

NHỚ CHA TÔI

Mấy hôm trước một lần trong cơn say, đêm về tôi chìm trong giấc ngủ và tôi mơ thấy Ba tôi về nhà tôi, chẳng hiểu sao cả nhà đi vắng chỉ có tôi và con gái tôi gặp ông. Ổng hỏi han cả nhà, khen cháu nội gái xinh, ngoan, giỏi, ông rất tự hào cháu ông đã là sinh viên năm 2 ngành dược, cái ngành mà ông rất thích, chính ông đã cho cả cô Hai, bác Ba hồi chiến tranh đều đi học ngành dược. Cũng vội vã như hồi chiến tranh và ông nói có việc phải đi gấp, nói lại Má và cả nhà dịp khác ông sẽ về lâu hơn. Ông vẫn trẻ trung như cách đây 45 năm ngày hai cha con chia tay ở miền núi Tây Quảng Nam để tôi ra Bắc đi học. Cổ họng khô rát, tôi tỉnh giấc và không còn thấy bóng ông đâu. Một cốc nước mát làm tôi tỉnh ngủ và nằm miên man nhớ đến Ba tôi.
Đây là lần thứ hai tôi mơ thấy ông về từ khi ông hy sinh (5/1971).
Lần thứ nhất tôi mơ thấy Ba tôi là sau khi tôi từ miền Bắc về (9/1975). Lần đó tôi thấy Ba tôi trở về lành lặn, khỏe mạnh và ông cười to: Họ nhầm lẫn chứ ông không chết, ông đi công tác xa và công tác bí mật nên sau giải phóng chưa thể về được. Cả nhà mừng vui trong tiếng khóc ngậm ngùi, má tôi miệng cười mếu máo, mắt đẫm lệ. Cả nhà đang hét vang thì tôi bừng tỉnh. Má tôi hỏi: Mơ chi mà dập rầm rầm và hét to rứa con? Dạ không có chi má ơi. Tôi không dám nói là con thấy Ba về sợ làm Má buồn.
Có thể trong tôi, Ba tôi vẫn sống nên trong giấc mơ tôi ông hiện về nguyên hình lành lặn, nhanh nhẹn như khi hai cha con cùng từ đồng bằng lên núi, ông đi họp, tôi đi Bắc, mặc dù khi ông hy sinh các chú phải nhặt nhiều mãnh xác ông để chôn thành một nấm mộ và báo cho Má để đánh dấu nơi Ba nằm. Khi tôi ở trường HSMN Quế Lâm phải hơn hai năm sau ngày Ba tôi hy sinh , tình cờ gặp một anh đồng hương là thương binh cho biết tin, anh chị tôi vẫn viết thư cho tôi nhưng dấu không cho biết Ba tôi đã hy sinh, sợ tôi còn nhỏ, sốc, ảnh hưởng tới việc học hành. Tôi vẫn thường an ủi các bạn tôi khi nhận tin người thân hy sinh ở chiến trường, nhưng chẳng bao giờ nghĩ có ngày chính mình nhận tin người thân hy sinh. Từ khi nhận tin Bà tôi hy sinh, tôi vừa mong, vừa sợ nhận được tin từ miền Nam. Ở đó còn có Má tôi, chị tôi, em tôi và bao nhiêu người thân yêu của tôi ngày đêm hứng chịu bao nhiêu là bom đạn...
Ba tôi đã ra đi hơn 40 năm khi ông mới 39 tuổi, tuổi tôi giờ cũng nhiều hơn tuổi Ba tôi khi ông hy sinh gần 20 tuổi. Ba, Má tôi có 6 người con: Chị, anh tôi và 3 đứa em tôi (2 đứa đã mất trong chiến tranh). Ở nhà mỗi đứa con ông hiện giờ có treo một tấm ảnh chụp Ba tôi tay chống nạnh dáng to cao lừng lững trong bộ bà ba xám (trang phục của những người kháng chiến năm xưa), đứng ngoài cùng và các đồng đội, chỉ còn một số còn sống sau chiến tranh trong đó có ông lãnh đạo to nhất tỉnh, hầu hết đã hy sinh ở chiến trường. Mỗi ngày các con ông làm điều hay, điều dở ông vẫn đang nhìn thấy, nhắc nhở, che chở và bảo vệ các con cháu mình. các con cháu vẫn thầm báo công khi làm tốt việc gì đó hoặc mong ông phù hộ việc chi hoặc mong ông tha thứ khi có lỗi lầm chi đều đến trước mộ ông với khói nhang và những lời thì thầm cầu khấn. Cháu nội gái quỳ trước mộ dâng ông món quà thi đỗ 2 trường ĐH. Thằng cháu nội trai sau khi lấy bằng thạc sĩ đã đi làm, vẫn còn ham "đi săn" chưa muốn ba má nó lên chức ông, bà. Hôm rồi, nghỉ phép nói: Con đi về quê. Làm chi? Ghé thắp hương ông nội và ghé thăm cô Hai, cô Út. Tôi nghĩ thầm: Không biết có gây tội lỗi gì không mà zô ông nội cầu cứu, Hay là cầu cứu ông nội bày kinh nghiệm "đi săn ", Zụ "đi săn" ba không học được ông, không biết cháu nội có học được chiêu nào của ông nội không đây!
Không phải ngày của Cha, nhưng tự nhiên tôi nhớ Ba tôi, tôi ghi mấy dòng miên man sau giấc mơ được gặp Ba tôi. Còn rất nhiều kỷ niệm về Ba, hẹn dịp khác vậy...


Thứ Hai, ngày 13 tháng 10 năm 2014

GẤU CON CHIẾN.



Nó vẫn được ba đặt cho cái tên đáng yêu là: Gấu Con.
Dạo Gấu Con học lớp 4, một hôm cô giáo gọi điên thoại mời phụ huynh đến lớp với lý do: đánh bạn. Ba đến lớp hỏi: Sao đánh bạn? Gấu con: Nó làm rơi bút của con, biểu nó lượm lên nó không lượm. Thế là bụp. Thằng bạn sợ Gấu Con không dám đánh lại, chỉ khóc và méc cô giáo. Các bạn Gấu Con: Thằng nớ đáng đánh lắm bác ơi. Ba lại phải hứa với cô giáo dạy bảo con.
Dạo học lớp 8, một hôm phụ huynh lại được trường mời lên gặp thầy giám thị để nghe kiểm điểm và giảng hòa với bạn. Lý do cũng là chuyện uýnh nhau. Ban đầu là đùa giỡn rồi có sự oan ức chi đó và Gấu Con cho thằng bạn một bợp tai, thằng bạn kia nhảy vào đấm Gấu Con và Gấu Con...khóc. Các bạn phản đối thằng kia. Chuyện tưởng đã xong nhưng sau đó các "đồng minh" của Gấu Con ở lớp khác gọi thằng kia bắt phải xin lỗi Gấu Con nếu không sẽ bị "hội đồng", thằng kia ngậm đắng nuốt cay xin lỗi Gấu Con nhưng ấm ức về méc mẹ. Bố mẹ thằng nớ phi đến tệ xá của tôi nhưng chỉ có phu nhân ở nhà. Bố mẹ thằng nớ làm hung. Phu nhân tôi điện thoại khóc bù lu bù loa. Tôi đành giải tán cuộc nhậu đang lúc cao trào phi về gấp. Về nhà thì Gấu Mẹ nhà tôi đã dẹp loạn. Sau khi khóc hồi lâu, Gấu Mẹ nhà tôi phản pháo ngay: Đúng ra vợ chồng  tôi mới là người đến nhà anh chị phản đối việc này vì... (nêu ra hàng loạt các lý do đầy sức thuyết phục) và bố mẹ thằng nớ từ cao trào thành thoái trào rút êm.
Ba thì khen Gấu Con biết tự vệ, rất dũng cảm dám chiến dù biết thua vẫn chiến. Phải dám chống lại các thế lực ức hiếp ta thì ra đời mới trụ được trong thời buổi ni. Mẹ thì cho rằng ba khuyến khích việc đánh nhau là xấu... Và quan điểm các bên giờ đây cũng không đồng thuận.
Giờ thì Gấu Con học đại học năm 2, đã đằm tính hơn, đôi lúc tỏ ra ...thùy mỵ nữa, cũng bắt đầu săm sua chải chuốt...vì Gấu Con cùng giới tính với Gấu Mẹ. Gấu Mẹ là một trong thủ lĩnh của phong trào "Bình đẳng giới" nên khi phản pháo từ thế bị động chuyển sang chủ động bắt đối phương phải tâm phục, khẩu phục rút êm.
Chuyện hai mẹ con Gấu nhà tôi, xin góp để mọi người tham khảo.