Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2018
Thứ Ba, 12 tháng 7, 2016
Những Kỷ niệm về Người Thầy, người Bác, người cha của cá thế hệ HSMN trên đất Bắc - NGND LÊ PHÚ LỘC!
Tôi ở Quế Lâm về Đông Triều, tháng 9 năm 1975 tôi ở Đoàn Quảng Đà 3 về Miền Nam. HSMN QNam có trường nội trú Tam Kỳ, còn HSMN QĐà thì tùy nghi di tản. Tôi học trường TH Thái Phiên và tôi có Học bỗng nhận ở Ty GD QNĐN. Một buổi chiều cận Tết AL 1976, tôi đến Ty GD để nhận học bỗng về ăn Tết, bước ra sân chuẩn bị lấy xe đạp về thì tôi nhìn thấy bác Lê Phú Lộc, trước là PGĐ Khu GD HSMN Quế Lâm, lúc đó là Trưởng ty GD QNĐN. Tôi chào bác và bác cũng nhận ra tôi là HSMN QL. Bác hỏi thăm tình hình của tôi và các bạn ở Quế Lâm ở QNĐN. Tôi thưa thật với bác là các bạn còn theo học rất ít vì hầu hết HSMN có điều kiện khó khăn nên đã bỏ học đi làm mưu sinh. Bác hỏi thế các bạn đi làm những ngành nghề gì? Tôi thưa: Đa số các bạn gia nhập lực lượng công an, một số bạn nữ theo nghề dạy học... Bác nói thôi thì tùy hoàn cảnh mỗi cháu, nhưng bác thấy theo nghành công an cũng tốt, Miền Nam mới giải phóng, việc giữ gìn an ninh trật tự xã hội cũng rất cần những con người tâm huyết, bác tin là các cháu cũng sẽ rất tiện bộ, có điều kiện thì lại học lên cao. (Việc này là bác nói đúng: Sau này nhiều bạn tham gia lực lượng công an thời đó đã phấn đấu, học tập và trở thành các sĩ quan cao cấp, nắm giữ các cương vị lãnh đạo của nghành công an)
Tôi chào bác ra về, bác bảo : Đợi bác tí. Bác quay vào phòng và bước ra , trên tay là một gói mứt Tết. ( Chắc là tiêu chuẩn Trưởng ty của bác) Bác nói: Cháu cầm về ăn Tết. Tôi ấp úng: Thưa bác... Bác nói: Bác cho, nhận đi...Tôi lí nhí cảm ơn bác... Về quê, tôi nhìn kỹ gói mứt: Có đủ các loại mứt dừa, mứt gừng, kẹo trứng chim và cả mứt hạt sen... thời đó đây là món quà quý! Tết đó ngoài các món bánh quê má tôi làm, tôi có thêm món mứt bác Lộc hàng quý hiếm thời đó. Sau này, khi ra đời đi làm, tôi có điều kiện thưởng nhiều món ngon vật lạ, nhưng không bao giờ tôi quên được gói mứt bác Lộc cho Tết năm 1976.
Với chúng tôi những HSMN Quế Lâm, bác Lộc không chỉ là người thầy mà còn là cha, là mẹ của chúng tôi trong những năm xa nhà xa quê xa Tổ quốc. Tôi vẫn nhớ hồi ở Quế Lâm, mỗi lần trường có liên hoan, bác ghé xuống nhà ăn hỏi chúng tôi: Các cháu ăn ngon miệng không? Chúng tôi đáp: Dạ ngon ạ! Bác cười: Sẽ ngon hơn nếu món nước chấm ngon. Ở đây thịt heo chấm xì-dầu thì làm sao bằng chấm nước mắm quê mình... Chúng tôi cũng chỉ biết: Da...
Hôm Hội HSMN Quế Lâm tổ chức mừng thọ bác 90 tuổi, bác vui lắm, sau buổi tiệc tôi chở bác về bằng xe máy. Trên đường các bạn gọi điện thoại nhắc nhở đưa bác về rồi quay lại...tiếp tục...Tôi vừa chạy xe vừa nghe điện thoại. Khi đến nhà, trước khi bác vào nhà còn nhắc tôi: Cháu vừa chạy xe vừa nói chuyện điện thoại là vi phạm luật đó, lần sau rút kinh nghiệm nhé! Tôi biết lỗi nên ậm ờ!
Thế đấy, bác Lộc của chúng tôi là thế đấy!
Giờ thì: Tôi vừa đi thắp hương kính cẩn lạy đưa bác về với tổ tiên!
Thầy Tảo, thầy Từ, thầy Oánh ( Các thầy giáo dạy ở Trường HSMN Quế Lâm ) đại diện cho các thầy cô từ Miền Bắc vào đưa tiễn bác.
Bác yên lòng bác nhé! Bác có quyền tự hào về chúng con những thế hệ HSMN, con cháu của bác đã làm việc cống hiến hết sức mình cho xã hội, cho đất nước!
Và chúng con cũng tự hào có một người thầy, người bác, người cha như bác cả đời cống hiến hết mình cho sự nghiệp trồng người! Bác luôn là tấm gương sáng cho chúng con noi theo!
Vĩnh biệt bác: Người thầy, người cha của chúng con!
Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2016
NHỚ THUỞ BAN ĐẦU
Kỷ niệm 30 năm ngày yêu nhau!
Ba mươi năm rồi tháng Ba ngày ấy
Xứ Huế tình cờ mình biết đến nhau
Đất thì rộng người thì đông là vậy
Duyên số em ơi! Chẳng tình cờ đâu!
Ba mươi năm: vui, buồn có cả đau!
Hạnh phúc vẫn tràn đầy gia đình nhỏ,
Báu vật của chung - Các con ta đó!
Thành quả tình yêu năm thứ ba mươi!
Hạnh phúc hiện trong đôi mắt em cười,
Đôi mắt xưa: bao chàng trai bối rối!
Chàng trai trong anh liều mình xông tới,
Để các chàng kia đành vẫy tay chào.
Ba mươi năm rồi cái thuở ban đầu
Ta cũng trải qua tháng ngày gian khó
Để Tình yêu chúng ta càng gắn bó!
Đạo nghĩa vợ chồng trọn vẹn suốt đời!
Hãy coi đời như một cuộc dạo chơi,
Thì hãy cháy hết mình trong hạnh phúc!
Dẫu cho đời có dòng trong dòng đục,
Tình yêu ơi cứ mãi mãi trong lành!
Ba mươi năm, ngày ấy em và anh,
Cho tình cờ nó là tình cờ vậy.
Cho là duyên nó là duyên số đấy!
Quan trọng gì, khi ta đã có nhau!
Ba mươi năm, nhớ về thuở ban đầu...
Chủ Nhật, 18 tháng 1, 2015
Thứ Hai, 29 tháng 12, 2014
MỘT MÌNH
Nhà có 5 người. Mẹ vào nhà chị và em gái chơi chưa về, con trai đi làm khuya mới về, Gấu Mẹ đi công tác, chỉ mình Gấu con đang nghỉ Học kỳ ở nhà. Hết giờ làm lo về sớm với Gấu con vì trước đó Gấu con điện thoai ba về sớm vì trong nhà con thấy có bác Tý ghé thăm, con sợ. Về nhà còn sớm ghé tiệm hớt tóc sửa sang "quả bưởi" vì chỉ còn vài sợi le que bám vào "quả bưởi" dọn dẹp cho nó sáng sủa đón năm mới. Gấu con điện thoại: Ba đâu rồi? Đang zợt mấy sợi tóc sót. Con đi sinh nhật bạn. Thế thì ba lại phải ...đi nhậu thôi. Không. Thế ba ăn cơm với ai? Một mình. Thế thì con chuẩn bị cơm cho ba đi. Và đây là bữa cơm Gấu con chuẩn bị cho ba trước khi đi dự sinh nhật bạn. Rất chuẩn: Cơm bới đúng 2 chén, canh cá dìa thơm cà một tô, cá kho một khúc nửa con, mắm và dưa hành có sẵn. Con gái biết ba nó thích cá nên hai món chính toàn cá. Để tiện vì chỉ có một mình, trừ tô canh múc ra, còn lại để nguyên trong nồi bê lên cho nó hoành tráng. Hỏi đứa bạn con đi cùng: Ba con có lúc nào phải ăn cơm một mình như thế này không? Nó nói: Dạ không. Khi một mình thì ba con...ăn mỳ tôm. Thế con không chuẩn bị cơm cho ba con à? Dạ không...Thế đó.
Cơm con gái chuẩn bị cho, chưa thể bằng mẹ, nhưng ba ăn ngon, ăn hết và cơ bản là dẫu MỘT MÌNH ba vẫn nhận thấy hạnh phúc khi được ăn cơm con gái nấu. Đúng nghĩa một mình vì ăn cơm một mình không phải đợi ai và cũng không bắt ai phải đợi cơm.
Có con gái lớn sướng thật!
Giờ này Gấu con chưa về nên mình đã thấm thía ở nhà một mình nó trống vắng thế nào. Vợ ơi mau về thôi!
Thích · · Chia sẻ
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






